Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

A Werewolf Boy (2012) - Thuần hóa trai đẹp


   Ngay từ lúc phim mới nhá hàng vài tấm hình đã thấy thích rồi, nhứt là cái tấm đôi trẻ tung tăng trên đồng cỏ bao la bát ngát.


   Vai chính lại là Song Joong Ki nữa :”> Nội dung thì mình đoán sơ sơ là một cô gái trẻ xinh xắn gặp một chàng trai người sói, hai người sẽ có chuyện tình đẹp và lãng mạn nhưng khó mà có happy ending. :))


   Cảm tình ban đầu của mình dành cho phim thiệt là không lãng phí, phim hay, dễ thương, nhẹ nhàng mà không bị sến, hình ảnh trong phim thì khỏi chê, nhà ở quê heo hút, hoàn cảnh khó khăn mà quần áo của ai cũng đẹp, nhà ở cũng đẹp tới mức có thể làm quán cà phê, tới cái cảnh mấy củ khoai tây đang luộc trong nồi nước sôi mà cũng đẹp lạ lùng @___@. Song Joong Ki hơi trắng trẻo tròn trịa so với vai một chàng trai người sói rừng rú, nhưng ánh mắt ngây thơ ngơ ngác của ảnh thì đúng là “Con nai vàng ngơ ngác, đạp chết bác thợ săn”, với lại sinh năm 1985 mà y như 18 tuổi thiệt O___O. Park Bo Young nhìn ngoài đời hơi xinh thôi, trên poster ẻm cũng bị già, nhưng vô phim thì quá trời dễ thương, ngây thơ trong sáng thấy cưng hết biết.


   Xem phim này làm mình nhớ phim King Kong, cũng là người – thú gặp nhau, thú yêu người bằng tình yêu cực đại tới mức tôn thờ như nữ thánh, kết cục rồi cũng là thú lãnh trọn đau thương. Hồi xem King Kong mình khóc quá trời, tội nghiệp King Kong khờ quá, bị con người hành hạ, truy sát, thương nhứt là dù nó yêu Ann cỡ nào, Ann đối xử với nó tốt cỡ nào thì tình cảm Ann dành cho nó cũng chỉ là tình cảm người – thú. A Werewolf Boy thì đỡ hơn, vì phim Hàn thường đề cao cái đẹp nên người sói Chul Soo chỉ cần tắm rửa sạch sẽ là đẹp ra, khi nào nổi điên mới hóa sói còn bình thường thì đẹp kiểu trai quê rạng ngời mà không chói lóa.




   Bởi vậy mà Chul Soo và Soon Yi đàng hoàng là một cặp đôi bình thường như bao cặp khác, là một chàng trai mới lớn lần đầu tiên yêu một cô gái mới lớn bằng thứ tình cảm thật thà, hồn nhiên. Nơi Soon Yi sống chỉ có rừng cây và đồng cỏ bao la, hàng xóm gần nhất chỉ có hai nhà, mọi người thường ăn khoai và bắp, con nít chơi những trò chơi đơn giản như lén cho dê ăn giấy hay đá banh trên cánh đồng, ngày ngày Chul Soo được Soon Yi dạy đủ thứ, cùng chơi với em Soon Yi và hai đứa nhỏ hàng xóm, mọi thứ đều đơn giản và bình yên. (và cũng cực kì đẹp qua bàn tay đạo diễn :D)



   Soon Yi lúc đầu là một cô gái bệnh hoạn yếu ớt, lạnh lùng khó chịu, mặc áo len, búi tóc như bà già nhưng từ khi sống chung với Chul Soo thì xinh xắn tươi trẻ, năng động yêu đời hẳn ra, đúng là sức mạnh của trai đẹp. :))



   Nhưng như dân gian thường nói, mối tình đầu là cái để khắc cốt ghi tâm, để lâu lâu nhớ lại rồi thở dài tiếc nhớ, thuộc loại hàng đẹp mà xài không bền, bởi vậy mới có cái kết thúc vừa buồn vừa tức. Muốn sống với Chul Soo thì chỉ cần giấu không cho ai biết là được rồi, chỗ Soon Yi ở cũng là nơi khỉ ho cò gáy, hễ có ai tới kiểm tra thì kêu Chul Soo trốn vô rừng, chừng nào người ta đi thì ra, có cần thiết cả nhà phải chuyển đi không? Chuyển một cái là chuyển tới Mỹ luôn, 47 năm sau mới trở về, vậy sao trước khi đi còn để lại tờ giấy kêu đợi? Đã hứa vậy sao không nhớ mà về? Đoạn Soon Yi ôm Chul Soo vừa khóc vừa nói: “Why? Why did you wait for? I’m sorry. I’ve done everything. Eat what I want, wear what I want. Married with other man, raised children. I lived like this. I’m sorry” nghe mà tan nát cõi lòng. Soon Yi thì tận hưởng cuộc sống đã đời rồi, còn Chul Soo suốt 47 năm vẫn tập viết tập đọc, tập nói tập vẽ, trồng cây, sửa lại cây ghi ta bị hư, vẫn để cục kẹo giấu dưới nệm ghế chờ Soon Yi trở về, để được Soon Yi vuốt đầu khen ngoan một cái là mãn nguyện rồi, đứt ruột đứt gan không? :((


   Biết trước phim thế nào cũng không có happy ending, nhưng xem rồi vẫn buồn ghê.

Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2013

Night Visions (2012) - Imagine Dragons


Tình yêu mới, rất tuyệt vời!




Radioactive

Demons 

Nothing Left To Say/Rocks

It's Time

It's Time (Official Music Video)


Bleeding Out


Anh Dan Reynolds nhìn men dễ sợ, mà sao chân ảnh dài dữ vậy trời :))

The Secret of Moonacre (2008) - Mùa hè kì diệu kiểu quý tộc Anh


   Maria Merryweather trở thành trẻ mồ côi sau khi cha – người thân duy nhất còn lại của cô qua đời, tệ hơn nữa là ông đã sạt nghiệp, gia tài để lại cho cô chỉ là một quyển sách cổ. Maria cùng bà vú phải rời thành phố về ở cùng chú trong thung lũng xa xôi heo hút. Chú của Maria sống trong một tòa lâu đài cũ kĩ hoang tàn, tính tình khó chịu, cấm đoán cô đủ điều, đặc biệt là không bao giờ được bước vào khu rừng gần lâu đài – địa bàn của dòng họ De Noir vốn có mối thâm thù lâu đời với dòng họ Merryweather, y như những gì Maria đọc được trong quyển sách cổ cha cô để lại.

   Từ lúc đến nhà chú, Maria gặp nhiều điều kì lạ, xe ngựa chở cô bị những người áo đen tấn công ngay từ cổng vào lâu đài, căn phòng cô ở có trần là bầu trời đêm có những ngôi sao thật sự, mỗi đêm một ngôi sao lại vụt ngang phòng như sao băng, trong lâu đài không thấy nhà bếp và đầu bếp nhưng thức ăn luôn đầy ắp và ngon lành, piano không có người đàn vẫn phát ra âm thanh…





   Đầy đủ những thứ cần thiết cho một cuộc phiêu lưu kì diệu rồi: một cô bé 13 tuổi, môi trường sống mới mẻ và lạ lẫm, gặp những người kì dị và nhận thấy những hiện tượng kì lạ xung quanh, giống những cuộc phiêu lưu kì ảo vào mùa hè của các bé trai bé gái trong movie anime ghê. Cái mới lạ là cuôc phiêu lưu này diễn ra tại nước Anh thời xưa, đậm nét cổ điển với những con người quý tộc sống trong lâu đài cổ, nhìn rườm rà sến sến mà cũng lạ lạ vui vui, đặc biệt là nhà bếp bí mật bày trí rất đẹp. Nhiều khi thấy mệt dùm Maria, tóc xoăn lọn to thắt ruy-băng, ăn bận đúng kiểu một tiểu thư quý tộc, váy áo lùm xùm mấy lớp như lồng đèn giấy, đi trong nhà y như đang quét nhà (nhà lại không được sạch sẽ cho lắm mới khổ) còn chạy trốn trong rừng thì phải cởi bớt lớp một lớp bên ngoài chạy mới nổi. Tên của các nhân vật nghe cũng vui vui: Merryweather, De Noir, Heliotrop, Loveday. 



















   Dakota Blue Richards rất xinh, nhưng xem hai phim ẻm đóng là The Golden Compass và phim này thì không biết sao nhìn ẻm cứ có cái vẻ biết-mình-là-nhân-vật-trung-tâm, hình như là tại ẻm không có nét ngây thơ trong sáng dù là con nít và đang đóng phim con nít.





   Đây là phim thần thoại, phiêu lưu mà phần thần thoại không hay, phiêu lưu cũng chưa đủ, không tập trung vào vai chính, giành quá nhiều đất cho cặp đôi già sến Benjamin – Loveday (đặc biệt là bà Loveday, cứ như bà cô này mới là vai chính chứ không phải Maria). Nhân vật Robin De Noir cũng dễ thương, hoàn cảnh gia đình so với Maria thì như Roméo – Juliette còn ngoại hình thì kiểu tiểu thư – rocker. Mà sao tình cảm của Robin thay đổi đột ngột quá, mỗi lần gặp Maria chỉ lăm le giết người diệt khẩu nhưng chỉ cần nghe Maria nói mấy câu là răm rắp nghe theo, kịch liệt cãi lại cha để bảo vệ Maria nữa, thay đổi đột ngột mà không hợp lý lắm nên kì kì lãng lãng sao đó. Lúc hóa giải được lời nguyền của hai dòng họ lại không thấy vui bằng mấy lúc bà vú Heliotrop ợ và nhiều chuyện, bị ông chú Benjamin la rùm lên :))