Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

The Boy Who Knew Too Much (2009) - MIKA


 Mấy nay rầu quá, nghe MIKA cho vui, giọng MIKA cũng mái kinh điển nhưng hồi MIKA mới ra là khoái liền, khoái từ âm nhạc cho tới ngoại hình luôn. Cao, ốm, tóc quăn, cổ điển và kì quái, có thể dễ thương tưng tưng làm người ta vui mà cũng có thể tinh tế sâu sắc đủ làm người ta cảm động. Một phiên bản tươi trẻ sống động của Willy Wonka, thiệt là hiếm có khó tìm <3

We Are Golden

Blame It On The Girls

Rain

Dr. John

I See You

Touches You

By The Time

One Foot Boy

Toy Boy

   Album này nhóc bài hay mà MIKA làm MV có 3 bài à trời!

Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2013

Miracle in Cell No.7 (2013) - Khóc rồi cười, cười rồi khóc


    Bé Je Sung sống cùng cha – một người chậm phát triển. Cuộc sống của hai cha con tuy khó khăn nhưng rất hạnh phúc. Một ngày nọ, cha của Je Sung vô tình liên quan đến cái chết của một bé gái và bị bắt vào tù. Sau vài chuyện bất ngờ xảy ra, bé Je Sung được “đặc cách” vào ở phòng giam số 7 với cha cùng những tù nhân khác. Cha con Je Sung chỉ có một ước mơ là được trở về nhà sống cùng nhau như xưa nhưng người cha có nguy cơ bị buộc tội bắt cóc, giết người và hãm hiếp.







   Phim có vui, có buồn, có lúc căng thẳng, có lúc tức điên nhưng nói chung là rất cảm động, sự cảm động đến từ những điều bình dị và chân thành không màu mè hoa lá hẹ.

   Mới đầu xem thiệt tức chết, tất cả mọi người đều làm như không biết chuyện cha của Je Sung là người chậm phát triển, cứ ào ào làm tới đổ hết tội lên đầu người ta, nhưng xem từ từ thì đã hiểu, làm cha làm mẹ ai mà không phát điên lên vì mất con, cha bé gái đó lại là cục trưởng cục cảnh sát, khó mà chấp nhận chuyện con mình chết đột ngột chỉ vì tình cờ xui rủi đúng lúc mình không ở cạnh trông nom, càng khó chịu đựng được cảnh con mình chết còn cha con người ta hạnh phúc sờ sờ trước mắt, có người để bắt và trừng trị là giải pháp dễ chịu nhứt trong lúc “đau quá mất khôn”. Nghĩ lại thì ngoài đời cũng đầy những người vì tình riêng lạm dụng chức quyền vùi dập người vô tội nói gì tới trong phim.

   Diễn viên trong phim cả chính lẫn phụ không có ai đẹp trai đẹp gái (rất phụ thì có :D), không có quần áo hàng hiệu hay khung cảnh đẹp lãng mạn, chỉ có một bé gái nhỏ xíu, người cha chậm phát triển và mấy ông bạn tù trong cái nhà tù đầy những tù nhân mặc đồng phục màu cam. Bé Je Sung rất xinh, còn lại thì mỗi người mỗi vẻ nhưng đều tự nhiên và dễ thương.







   Lúc cha Je Sung ở tù có nhiều tình tiết cường điệu, vô lý kiểu “tô hồng cuộc sống” nhưng xem vẫn thấy thích vì nó dễ thương, vui và đầy tình người, cũng nhờ được “tô hồng” nên phim dễ xem hơn chứ thật ra toàn bộ câu chuyện rất buồn và nặng nề.

   Mấy ông bạn tù của cha Je Sung không ông nào bình thường, lúc đầu cũng hổ báo mà qua mấy cảnh là tửng hết nguyên đám, người thì là đại ca oai phong mà phải nhờ đàn em dạy đọc dạy viết từng chữ như em bé mẫu giáo, người thì la làng vì hình người mẫu Monica khỏa thân bốc lửa của tạp chí Playboy dán trên tường bị vẽ thêm cho bộ đồ giống Thủy Thủ Mặt Trăng =)) người thì đóng vai bé gái bị chết, giả bộ quẩy cặp sách nhún nhẩy tung tăng rồi té để mọi người suy nghĩ phá án dùm cha Je Sung. Mọi người còn soạn sẵn các câu trả lời về vụ án, bắt cha Je Sung học thuộc lòng để nói trong phiên tòa rồi thường nhảy xổ ra bất ngờ để “kiểm tra bài”, mở cả một phiên tòa mẫu và vận động mọi người ủng hộ cha Je Sung. Là tội phạm nhưng họ đều thương và hết lòng giúp đỡ hai cha con, nhìn họ mà hiểu được cái câu nói ra thì rất sến súa sách vở là “con người ai cũng có trái tim biết yêu thương”. Mà đời sống trong tù cũng vui lắm, phòng giam nhìn cứ như kí túc xá sinh viên, thỉnh thoảng còn được tham gia hoạt động tôn giáo như ca múa nhạc của nhà thờ hay các hòa thượng, chú tiểu đến làm lễ giảng đạo tụng kinh (đoạn ca múa nhạc của nhà thờ hay ghê luôn, không ngờ là bài hát về Chúa lại sôi động như vậy :D).







   Đoạn đầu phim lúc Je Sung còn sống hạnh phúc với cha tuy ngắn nhưng xem xong rồi nhớ quài, nhứt là lúc hai cha con đứng bên ngoài cửa tiệm xem ké phim hoạt hình Thủy Thủ Mặt Trăng, vừa hát vừa nhảy theo nhạc nền rồi say sưa ngắm cái cặp sách Thủy Thủ Mặt Trăng màu vàng mà Je Sung rất thích, nhắc đi nhắc lại là cha sắp có lương rồi, 638.800 won, có thể mua cặp sách được rồi, nhìn vừa vui vừa muốn rớt nước mắt. Tới khúc cha con Je Sung đứng trong khinh khí cầu đủ màu bay lên trời thì chịu hết nổi, cảm giác như còn chút xíu nữa là hai cha con tới được Neverland nhưng gữa chừng lại hết bụi bay của Tinkerbell, vậy mà họ vẫn rất hạnh phúc, còn cái đứa đang xem thì nước mắt lòng thòng tới hết phim luôn.










    Park Shin Hye chắc là sao nổi tiếng nhứt trong dàn diễn viên, xem phim này cũng vì thấy có ẻm, dù xem rồi mới biết ẻm không xuất hiện nhiều nhưng những cảnh có ẻm đều cảm động, đặc biệt là cảnh tại phiên tòa (và ẻm vẫn rất xinh :D).




    Mà tức nhứt là phim không có bản đẹp, nhỏ quá, mờ quá, đúng là tra tấn người yêu phim đẹp mà :{ 


Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2013

The Call (2013) - Những chiến binh Ma Kết sinh ra để chiến đấu


   Jordan là nhân viên trực tổng đài 911, trong lúc căng thẳng hướng dẫn một cô gái trốn thoát khỏi tên giết người, Jordan vô tình phạm sơ suất khiến hắn tìm ra chỗ trốn, bắt cóc và giết chết cô gái. Sau ngày cảnh sát tìm thấy xác cô gái trên cánh đồng, Jordan luôn bị ám ảnh vì mặc cảm tội lỗi, không thể tiếp tục công việc mà chuyển qua làm hướng dẫn cho các “lính mới”. Sáu tháng sau, tên giết người lại xuất hiện qua đường dây 911 và lần này Jordan quyết tâm không để bi kịch lặp lại.

   Phim căng thẳng ngay từ những phút đầu vì không khí ở “Tổ Ong” - nơi tiếp nhận những cuộc gọi đến số khẩn cấp 911. Công nhận các nhân viên trực điện thoại có thần kinh cứng thiệt, ngày nào cũng ngập đầu trong cả ngàn cuộc gọi, từ những cuộc gọi tào lao như chọc ghẹo hay hỏi đường đến tiệm Starbucks, bình thường như có dơi trong nhà đến những cuộc gọi hoảng loạn vì có người bị xe tông chết, tự tử, bị đâm, bị bắn… nhưng lúc nào cũng phải bình tĩnh, khéo léo và chuyên nghiệp, có kiến thức rộng về tất cả những tình huống rắc rối lẫn nguy hiểm. Gặp những trường hợp nghiêm trọng thì những nhân viên này là vị cứu tinh duy nhất lúc cấp bách, giúp mọi người tự ứng cứu và kéo dài mạng sống cho tới lúc có lực lượng khác đến giải quyết.




   Cô gái đóng vai Leah – nạn nhân đầu tiên của tên giết người diễn cảnh sợ hãi quá đạt, xem mà sợ theo và càng thấm thía sự ám ảnh vì bất lực của Jordan khi đáng lẽ đã cứu được Leah sau những phút ẩn núp căng thẳng nhưng lại mắc sai lầm chết người không đáng có.




   Nạn nhân thứ hai là Casey thì quá xinh. Đoạn Casey hỏi Jordan cuộc nói chuyện của họ có được thu âm lại hay không để gửi lời nhắn tới mẹ là một “nốt trầm xao xuyến” của phim, giữa lúc cận kề cái chết thì tình cảm gia đình luôn là thứ quý giá nhất. Coi imdb mới biết vai Casey là Abigail Breslin đóng, hèn chi nhìn nụ cười quen quen, mới ngày nào còn nhỏ xíu bụng tròn vo trong “Little Miss Sunshine” mà giờ thành thiếu nữ tròn trịa xinh xắn, dáng cũng khá hot :D


   

   Tên giết người thì đúng tiêu chuẩn làm sát nhân kiểu Mỹ: cao to vạm vỡ, thông minh và bệnh hoạn, kiểu người đáng sợ kể cả khi đang phơi mặt ngoài trời chứ chả cần thoắt ẩn thoắt hiện làm bộ bí ẩn. Lỡ bị mấy cha nội vừa có sức vừa có trí lại thêm máu điên như vậy nhắm tới thì thiệt không biết trốn đường nào :SS





   Coi mấy phim như vầy hấp dẫn, gay cấn thiệt nhưng thấy nước Mỹ sao nguy hiểm quá, mấy tên tâm thần giết người có mặt khắp nơi, đi trong bãi đỗ xe của plaza thôi cũng trở thành mồi ngon cho bọn chúng mà không ai hay biết. Đã sống trong một xã hội nguy hiểm như vậy mà người dân cũng khờ quá, toàn làm chuyện “bứt dây động rừng” và chọc tên giết người tâm thần nổi máu điên. Lực lượng cảnh sát cũng vậy, rất hoành tráng với mạng lưới liên lạc dày đặc, đội ngũ xe cộ và trực thăng đông đảo nhưng luôn luôn chậm chân. Mà đúng là phim nên mới có chuyện một đống cảnh sát quần thảo khu vực đó cả buổi trời không thu được kết quả gì trong khi cô nhân viên trực tổng đài 911 chỉ cần ngắm nghía một chút là ra dấu vết, xong rồi còn dám một mình xông vào tìm hiểu và đối mặt với tên giết người, quá xá giỏi quá xá liều! Đây là chuyện chỉ có vai chính hoặc superwoman mới dám làm :D






   Kết thúc hơi bị xạo, ích kỉ với dân lành và cảnh sát, làm mất không khí căng thẳng, gay cấn của toàn bộ phim nhưng coi cũng vui, nhấn mạnh tinh thần chiến đấu quyết liệt và trả thù thâm độc của những cô nàng thuộc cung Ma Kết (cứ tưởng chỉ có giới trẻ Việt Nam mới rầm rộ horoscope, ai dè coi phim Mỹ cũng thấy có chút nhấn nhá, mà trùng hợp ghê mình cũng là Ma Kết, nhưng mình rất bèo và không có chút ý chí chiến đấu nào :D)

   À nói chung là sống ở Mỹ thì nên xài điện thoại trả sau để có chuyện khẩn cấp gọi 911 người ta định vị được địa điểm mà tìm.